Câu chuyện cảm động

Thầy bói phán nghiệp chướng, bà ra tay sát hại cháu

Câu chuyện về bé gái 20 ngày tuổi bị một đôi nam nữ khống chế bà nội rồi bắt cóc đang rộ lên mấy ngày qua. Nhưng rạng sáng nay, các trinh sát đã điều tra ra được, thủ phạm lại chính là bà nội của cháu bé và gã thầy bói vô lương tâm.

“Bước đầu, bà Xuân khai, nguyên nhân khiến bà sát hại cháu nội do nghe lời thầy bói. Một lần đi xem bói, thầy phán “bé gái là nghiệp chướng của gia đình” nên bà này chờ cơ hội ra tay.

Chập tối 25/11, bà Xuân đã dùng tay sát hại cháu nội, rồi nhét xuống gầm giường. Bà Xuân sau đó ra nằm ngoài ngõ, tự bịa vụ việc có đôi nam nữ vào nhà dí dao, bịt miệng uy hiếp để cướp cháu nội.”

(Trích từ Vnexpress)

Nghe lời thầy bói phán, bà đang tâm sát hại cháu

Nghe lời thầy bói phán, bà đang tâm sát hại cháu

Kẻ thủ ác sẽ bị pháp luật trừng trị. Còn chúng tôi, trên danh nghĩa những người nghiên cứu và làm phong thủy chính thống, có một góc nhìn khác.

 

Câu chuyện về người đàn ông và thầy bói

Câu chuyện về bà nội sát hại cháu, tự dưng làm tôi nhớ đến một câu chuyện khác, xảy ra ở Trung Quốc. Có một người thương gia lặn lội đường xa đi tìm thầy bói về để xem nhà cửa cho mình.

Khi đi ngang qua một con ngõ, từ trong ngõ có đứa trẻ chạy vụt ra. Người thương gia phải phanh gấp ô tô lại. Nhưng lạ là sau đó, ông ta cứ đứng yên ở đó mà không đi tiếp. Thấy lạ, thầy bói hỏi: “Vì sao anh lại đứng yên ở đây?”. Người thương gia trả lời: “Ông để ý không, đứa trẻ vừa rồi chạy ra với nét mặt vui đùa thế kia. Trẻ con không bao giờ chơi một mình. Nhất định sẽ có đứa trẻ khác đang đuổi theo. Nếu tôi đi ngay, có thể sẽ đâm vào chúng.”

Quả nhiên sau đó, có một vài đứa trẻ cũng bất chợt chạy ra từ trong ngõ.

Thầy bói lặng nghe người thương gia nói

Trẻ con thường không chơi một mình, mà hay đuổi nhau

Về đến trước nhà, bỗng thấy có đàn chim bay dáo dát từ phía sau nhà lại. Người thương gia lại dặn thầy bói: “Ông cứ chờ tôi ở đây một lát, để tôi vào trước xem sao”. Thấy lạ, thầy bói lại hỏi. Thương gia trả lời: “Phía sau nhà tôi có trồng một cây táo. Chim bay như vậy ắt có trẻ con đang hái trộm táo. Nếu tôi và ông cùng xông vào, chúng sẽ giật mình sợ hãi, dễ ngã xuống nguy hiểm”.

Thầy bói lặng yên suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Thôi tôi cũng không cần xem cho anh nữa. Cái đức, cái tâm của anh đã sáng như vậy, thì mọi nghiệp chướng cũng tự khắc tiêu tan

Tâm sáng sẽ làm nghiệp chướng tự khắc tiêu tan

Người thương gia có tâm. Và người thầy bói trong câu chuyện cũng là người có tâm.

Tôi ước giá như, người thầy bói trong vụ bà nội kia có thể nghĩ và nói được lời tương tự. Và bà nội kia, có thể có tâm như người thương gia, dùng công sức, của cải để làm từ thiện, giúp hóa giải nghiệp chướng cho cháu. Vậy thì tốt biết mấy!

 

Phong Thủy phải thuận theo Tam Tài (Thiên, Địa, Nhân)

Phong Thủy luôn đề cao tính hài hòa, cân bằng, thuận theo tự nhiên. Thuận theo Tam Tài chính là thuận theo Trời, Đất, và Người. Khi ấy tự dưng mọi sự tự nhiên sẽ tốt.

Thuận Thiên

Thuận Thiên, tức là thuận theo trời. Câu này thường được hiểu theo nghĩa bóng, với chữ Thiên theo cách hiểu của người xưa là “Thiên Tử” (Vua). Thuận Thiên là phải làm theo lệnh vua, hay nói cách khác, là theo các quy tắc do vua đặt ra.

Ngày nay, Thuận Thiên có thể hiểu là việc tuân thủ pháp luật, sống và làm việc theo pháp luật. Khi anh làm việc vi phạm pháp luật thì không phong thủy nào có thể cứu anh được.

Đó là lý do các quan tham Trung Quốc lần lượt sa lưới, mặc dù họ không tiếc tiền thuê thầy phong thủy lo cho khối tài sản khổng lồ của mình.

Phong thủy khẳng định: Sống thuận Tam Tài (Thiên Địa Nhân) sẽ thành công

Phong thủy khẳng định: Sống thuận Tam Tài (Thiên Địa Nhân) sẽ thành công

Thuận Địa

Thuận Địa là thuận theo đất. Cái này dùng để chỉ khoa phong thủy địa lý. Chúng ta sống phải trong một vùng huyệt đất đẹp, nơi có núi án ngữ sau lưng. Trước mặt là minh đường sáng sủa rộng rãi.

Cần phải tránh các thế sát có thể ảnh hưởng tới nhà. Luôn giữ cho nhà cửa được thông thoáng, tránh khí trực xung… Tất cả đó là thuận địa.

Xem Khóa học Phong Thủy Sơ Cấp giúp bạn luôn bố trí nhà cửa Thuận Địa.

Thuận Nhân

Thuận Nhân chính là thuận theo lòng người, làm việc tốt, được mọi người yêu mến. Câu chuyện về người thương gia và thầy bói ở trên chính là một câu chuyện điển hình về Thuận Nhân. Người thương gia luôn nghĩ đến sự an toàn của người khác trước tiên. Là vì ông ta sống có tâm. Cái Đức của ông ta có thể hóa giải mọi nghiệp chướng.

 

 

Hãy chia sẻ bài viết này để góp tiếng nói đả phá các quan niệm mê tín sai lầm và lệch lạc, bạn nhé!

 

 

 

 

Posted by thuannguyenphuc@gmail.com in Bài viết, Bài viết của chuyên gia, Câu chuyện cảm động, 0 comments

19 bức ảnh cho thấy Pokemon đã chi phối toàn thế giới thật khủng khiếp

Chùm ảnh hài hước này có giúp bạn nhận ra điều gì khi ‘bán linh hồn’ cho thế giới ảo, khi thế giới trở nên điên cuồng vì Pokemon. 
Pokemon trở thành quái vật Pokezilla phá hủy thế giới

 

 
  Tâm trí họ đã bị Pokemon hút mất
      
Vì quá mải mê với thế giới ảo này mà nhiều người trở nên mù lòa trước cuộc sống thực tế.

 

Mục tiêu loài người sẽ biến thành …lên cung trăng để tìm kiếm Pokemon
Dù có là kiểu nào thì con người cũng tự lao đầu vào chỗ chết.

 

Số người thất nghiệp tỉ lệ thuận với số người chơi Pokemon và ngược lại.

 

Đến chó cũng ngao ngán, Pokemon đang “dắt” chủ đi dạo

 

Tình trạng trị an bị xáo trộn bởi những người ‘gác Pokemon đêm’

 

Pokemon trở thành ưu tiên hàng đầu của mẹ, con cái và gia đình đã bị xếp xó

 

Đó là lời giải thích duy nhất trước việc có quá nhiều người phải nhập viện vì trò chơi nguy hiểm này.

 

Người ‘chăn’ Pokemon hay Pokemon ‘chăn’ người?

 

Phải chăng khi gặp sự cố, bạn mới ‘tỉnh giấc’ khỏi mộng Pokemon?

 

Hãy cẩn thận, ‘Pokemon Titan’ đang nuốt chửng loài người

 

Những con rối vô hồn theo tiếng gọi từ Pokemon

 

Hãy nhớ không ai muốn chăm sóc bạn khi bạn gặp tai nạn vì chơi Pokemon, mất tỉnh táo bởi Pokemon là một hành động không hề thông minh chút nào

 

Thay vì người chụp cùng danh lam thắng cảnh đã đổi thành Pokemon và danh lam thắng cảnh

 

Thế giới thực sự điên rồi! Sự tập trung của loài người đều hướng về một con Pokemon không thực trong khi IS vẫn đang giết người như rạ ngoài kia!

 

Hãy để Pokemon đưa đường dẫn lối cho bạn

 

Chơi Pokemon, bạn hoàn toàn 100% thời gian chỉ biết cắm đầu vào điện thoại kể cả khi cướp đứng trước mặt vẫn không hề hay biết.

 

Không có gì khẩn cấp bằng việc bắt Pokemon, những việc khác có thể đợi, kể cả người đang hấp hối.

 

Trong một thế giới đầy hỗn loạn và điên cuồng, chỉ có cư dân Pokemon là vẫn dửng dưng trước tất cả.
Posted by thuannguyenphuc@gmail.com in Câu chuyện cảm động

Hãy hiểu cho bố mẹ…

Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu giùm cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi…

Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc… Xin con hãy bao dung!

 

Con hãy nhớ những ngày mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.

Nếu như bố mẹ cứ lặp đi lặp lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ… mà hãy lắng nghe!

Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu chuyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ… và bố mẹ đã làm vì con.

Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ. Con hãy nhớ… lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.

Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm hiểu.

Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều… từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.

vietdesignernet21032013k

Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói… hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và lỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình hay tức giận… Vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!

Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!… Vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.

Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa… hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.

Và một ngày như mọi ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng… bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.

Con đừng oán giận và buồn khổ… vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.

Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!… và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ “sinh tồn”.

Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.

Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.

Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào đời.

Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều…

Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại…

Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.

Thương con thật nhiều…

Bố mẹ!!

Posted by thuannguyenphuc@gmail.com in Câu chuyện cảm động

” Xin lỗi con, vì mẹ chỉ có một mắt…”

Có những yêu thương khi mất đi rồi người ta mới chợt giật mình nhận ra, nhưng tất cả đã là muộn màng..  Tôi tin chắc rằng bất cứ ai cũng rơi nước mắt khi đọc truyện ngắn này. Xin hãy trân trọng những thương yêu khi còn có thể…

Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt.

Ngày ngày đến lớp học, bà luôn là đề tài để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi. Trong suốt quãng thời gian ấy, tôi không có một người bạn thân thiết, không ai muốn chơi với tôi cả… Dường như tất cả đều xa lánh tôi.. chỉ vì tôi có một người mẹ một mắt.
Một lần, trời đổ mưa lớn, bà đến trường để đưa tôi chiếc áo mưa làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”.
Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Lúc đó, tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó, đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười thôi !”. Nói rồi tôi vùng vằng, giận dỗi..

doi-mat-cua-me

Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.

Năm năm sau, tôi trở về nước, với thành tích học tập của tôi, tôi đủ sức có được một công việc nhiều người mong ước. Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được chốn đô thị lộng lẫy, xa hoa. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ ở quê, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ như thế là đầy đủ bổn phận.Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.
Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Hồi nhỏ, bà đã làm tôi bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ bà còn định phá hỏng cuộc sống đang có của tôi hay sao? Bà đi khỏi đây ngay!”.

Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời: “Xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài…
Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân,
sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.
Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:
“Con yêu quý, lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua nhà con bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây. Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ.. Mẹ yêu con…”

Tôi như chết lặng, toàn thân run lên, nước mắt ứa ra lúc nào cũng không hay biết… Nhưng đã quá muộn rồi…Mẹ ơi !…..

Posted by thuannguyenphuc@gmail.com in Câu chuyện cảm động

Lễ Vu Lan – Bông hồng vàng cho những ai còn mẹ cha

Mùa hiếu hạnh lại đến, gợi lên cảm xúc trào dâng về mẹ cha – những người đã sinh thành ra ta, cho ta vóc hình, sự nghiệp. Dù bạn là ai, người nông phu hay bậc quyền cao chức trọng thì điểm gặp gỡ giữa chúng ta là tinh thần báo hiếu đang tuôn trào trong dòng nhiệt huyết của con tim:

Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt nhoà 

Của những đứa con nhớ về cha mẹ 

Một nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ 

Nỗi lòng con gửi gắm những niềm thương 

 Nguồn gốc của ngày Lễ Vu Lan báo hiếu

Khi nhắc tới Vu Lan, bất kỳ người con hiếu thảo nào cũng thấy chạnh lòng bởi lẽ Phật tính trong những tấm lòng hiếu thảo một lần nữa được khơi dậy. Và không phải ngẫu nhiên, cứ đến ngày rằm tháng bảy âm lịch hằng năm, giới Phật Giáo long trọng tổ chức đại lễ Vu lan – Báo hiếu thật trang nghiêm, hoành tráng từ hình thức tổ chức cho đến nội dung mang ý nghĩa nhân văn trên bình diện tâm linh – văn hóa của con người. Lễ hội xuất phát từ điển tích Phật giáo được ghi lại trong kinh Vu Lan Bồn.

nguon-goc-va-y-nghia-cua-le-cu-lan-bao-hieu-phunutoday_vn

Theo kinh Vu Lan, Mục Kiền Liên đã tu luyện thành công nhiều phép thần thông. Mẫu thân ông là bà Thanh Đề đã qua đời, để tưởng nhớ và muốn biết mẹ bây giờ như thế nào nên dùng mắt phép nhìn khắp thế gian để tìm. Thấy mẹ mình vì gây nhiều tội ác mà phải sanh làm ngạ quỷ, bị cực hình ở cảnh giới địa ngục, thân thể bà tiêu tụy vì đói khát, ông đã đem cơm xuống cõi quỷ để dâng mẹ.  Do tâm bà Thanh Đề còn quá san tham và ác nghiệp, thọ báo còn quá nặng nề nên bà không thể dùng cơm vì bát cơm biến thành lửa đỏ. Vô cùng đau đớn, không biết dùng cách nào để cứu mẹ mình, Mục Kiền Liên quay về tìm Phật hỏi cách cứu mẹ. Phật dạy rằng: “Dù ông thần thông quảng đại đến đâu cũng không đủ sức cứu mẹ ông được đâu. Chỉ có một cách nhờ hợp lực của các chư tăng khắp mười phương mới cầu mong cứu được. Ngày rằm tháng bảy là ngày thích hợp để cung thỉnh các chư tăng, hãy sắm lễ cúng vào ngày đó”.

Làm theo lời Phật, mẹ của Mục Kiền Liên được giải thoát. Phật cũng dạy rằng: “Chúng sanh ai muốn báo hiếu cho cha mẹ cũng làm theo cách này (Vu Lan Bồn Pháp) “.Từ đó, trong Phật giáo truyền lại một pháp thức cứu độ cho các bậc tiền nhân quá vãng siêu thoát về cảnh giới an lành, được thực hiện trong ngày Vu Lan – Tự Tứ. Trong một số nước Á Đông, ngày này thường được tổ chức vào ngày 15 tháng 7 âm lịch. Vào những ngày này, dù bạn là ai, ở đâu cũng ước muốn được  thắp một nén hương lòng cầu nguyện cho cha mẹ ở đời này hay nhiều đời được siêu độ, còn người đang hiện hữu nhờ công đức này mà an lành hạnh phúc trong cuộc sống nhân sinh..

Ngày nay, lễ Vu Lan không còn đơn thuần chỉ có ý nghĩa tôn giáo thiêng liêng mà đã trở thành “lễ hội văn hóa tình người” với bất cứ ai đang hiện hữu trên cõi đời này. Hiếu kính mẹ cha, phụng thờ tổ tiên ông bà, nối kết ân tình nghĩa cảm giữa người còn kẻ mất là truyền thống cao đẹp trong dòng chảy văn hóa tình người của dân tộc.

Ý nghĩa của ngày Lễ Vu Lan báo hiếu

Chúng ta hiểu vì sao mà bổn phận làm con phải biết báo hiếu ? Bất cứ ai hiện hữu trên đời, trước hết phải được mẹ mang nặng đẻ đau : “Chín tháng cưu mang, nặng nhọc như đội núi”. Sinh con ra cha mẹ đã khổ nhọc, để nuôi con khôn lớn lại chịu khổ nhọc hơn, bên ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn, thậm chí vì con mà phải làm ác. Con là vàng ngọc, là giọt máu của cha mẹ chia hai, nên dẫu con thế nào cha mẹ vẫn thương con. Tình thương đó “có dừng lại chăng, chỉ hơi thở sau cùng” . Ơn sinh thành của cha mẹ thật bao la, cao như núi và rộng như biển. Trong cuộc sống, không có hạnh phúc nào lớn hơn hạnh phúc còn cha mẹ, và không có bất hạnh nào lớn hơn bất hạnh của kẻ mồ côi. Hình ảnh người cha lao động cần mẫn sớm hôm, người mẹ dịu hiền chăm chút các con từng miếng ăn, giấc ngủ, đã từng và mãi mãi là những cung bậc êm đềm của bài hợp xướng gia đình. Căn bản đạo đức cũng bắt đầu từ sự giáo dục gia đình, vì cha mẹ là chuẩn mực của các con từ lúc còn thơ ấu. Mãi mãi về sau, dù ở lứa tuổi nào, chúng ta cũng thấy cha mẹ là chổ dựa tinh thần vững chắc. Có thể lúc ta thành công trong sự nghiệp hay hạnh phúc trong cuộc sống lứa đôi thì ta không cảm nhận rõ điều này, nhưng khi gặp cảnh ngộ không may, khi bị sống đời vùi dập tơi tả, khi hoàn toàn mất hết niềm tin đối với người chung quanh, ta mới chợt hiểu rằng, nơi một gốc trời xa yêu dấu, cha mẹ vẫn là chiếc nôi ấm cho mình ru giấc ngủ sâu, là vòng tay êm xóa tan hết nơi mình mọi buồn đau hận tủi. Ân sủng thiêng liêng ấy, tình cảm bao la bất tận ấy, ta có thể tìm được nơi đâu, ngoài cha mẹ của mình?

Metaotan-2

Thấu hiểu được những công lao to lớn của cha mẹ- người đã sinh thành ra ta, chúng ta cần phải làm gì để báo đáp công ơn to lớn ấy? Chúng ta cố gắng làm cho cha mẹ hài lòng, vui sống trong những ngày còn lại của cuộc đời về cả ba phương diện vật chất, tinh thần và tâm linh. Về vật chất, chúng ta chăm lo cho cha mẹ theo khả năng của mình, thuốc thang chu đáo khi các người đau yếu. Về tinh thần chúng ta khéo léo hòa hợp, dạy dỗ con cái biết kính trọng thương yêu ông bà. Bởi lẽ người già thường cảm thấy cô độc, hay tủi thân, đôi khi có những quan điểm bảo thủ hơi lạc hậu, chúng ta nên cảm thông trân trọng và thường xuyên quan tâm gần gủi. Về tâm linh, chúng ta hướng cha mẹ vào con đường hiền thiện, quy y Tam bảo, giữ gìn giới cấm. Nếu cha mẹ đã là Phật tử, chúng ta tạo điều kiện cho các người đi chùa nghe pháp, gần gũi các bậc tôn túc, sách tấn cha mẹ thực hành pháp tu đã chọn. Nếu cha mẹ chưa hiểu gì về đạo pháp, lại thường tạo ác nghiệp thì chúng ta hết sức kiên nhẫn, khéo léo khuyên giải cha mẹ trở về với chính kiến. Bên cạnh đó bản thân con cái cũng phải làm nhiều phước thiện, nổ lực tu hành để hồi hướng công đức chuyển đổi tâm cha mẹ. Những lúc cha mẹ ốm đau, đức Phật dạy con cái nên thực hành trai giới, bố thí, phóng sinh và tụng kinh cầu an. Khi cha mẹ mất, đức Phật dạy con cái nếu muốn báo ơn cha mẹ thì thất thất trai tuần phải bố thí, phóng sinh, tụng kinh cầu nguyện cho vong linh cha mẹ được siêu thoát (Kinh Di Đà, Kinh Địa Tạng). Sau 49 ngày con cái vẫn tiếp tục báo hiếu cho cha mẹ. Mỗi năm đến ngày rằm tháng bảy, với lễ vu Lan Bồn, con cái tùy điều kiện hoàn cảnh, bố thí, phóng sinh, cúng dường Tam bảo để hồi hướng công đức cho cha mẹ, cầu siêu cho cha mẹ tổ tiên nhiều đời.

     Lễ Vu Lan từ lâu đã trở thành ngày lễ báo hiếu vô cùng cao đẹp của Phật giáo nói riêng và là ngày lễ hội báo hiếu nói chung của mọi người con hiếu trên thế gian này. Lễ Vu Lan mang một ý nghĩa thật thiêng liêng cao cả, giúp cho con cái nghĩ nhớ đến công ơn cha mẹ, khơi dậy trong lòng họ một tinh thần báo hiếu thật đáng quý, đáng trân trọng…

Posted by thuannguyenphuc@gmail.com in Câu chuyện cảm động

MÀU SẮC CUỘC ĐỜI MÌNH LÀ DO CHÍNH TAY MÌNH VẼ!

Tài lộc, may mắn, sự hưng thịnh hay suy yếu trong cuộc sống của bạn đều được quyết định bởi chính đôi bàn tay nghệ thuật của bạn!

mau-sac-41

Khi bước chân vào một căn nhà, thường chúng ta có một cảm giác ban đầu, chẳng hạn, căn nhà thấy sáng sủa, ấm cúng, hoặc căn nhà có vẻ tối tăm, lạnh lẽo. Sáng sủa, ấm cúng và tối tăm, lạnh lẽo là những gì thuộc vào hai yếu tố căn bản của khoa học Phong Thủy, gọi là Âm và Dương. Khoa học Phong Thủy có quan niệm đơn giản, mọi vật trên quả đất này chỉ ở trong hai trạng thái, hoặc Âm, hoặc Dương.

Khái niệm về Âm Dương cũng rất giản dị, chẳng hạn: Ánh sáng là dương, bóng tối là âm. Ngày là dương, đêm là âm. Nóng là dương, lạnh là âm. Màu đỏ là dương, màu đen là âm v.v…

Âm Dương là hình thức khởi thủy của vạn vật, là hai trạng thái đối nghịch, nhưng không thể tách rời ra được, phải nương tựa vào nhau để tác động hổ tương cho nhau.

Khoa học Phong Thủy cũng quan niệm mọi vật trên quả đất này được chia làm 5 loại: Kim, Mộc, Thủy, Thổ và Hỏa. Mỗi loại có một đặc tính riêng gọi là hành. Và mỗi hành có một màu tượng trưng, như màu trắng tượng trưng cho hành Kim, màu xanh tượng trưng cho hành Mộc, màu đen tượng trưng cho hành Thủy, màu vàng tượng trưng cho hành Thổ, màu đỏ tượng trưng cho hành Hỏa. Vật này tạo ra hay nuôi dưỡng, làm lợi cho vật khác gọi là tương sinh. Còn ngược lại, vật này hủy diệt hay cản trở vật kia thì gọi là tương khắc.

Ngoài vật thể, phương hướng cũng bị chi phối bởi Ngũ Hành, cho nên mỗi hướng có một hành riêng, chẳng hạn, hướng Bắc thuộc hành Thủy, hướng Nam thuộc hành Hỏa, hướng Đông thuộc hành Mộc, hướng Tây thuộc hành Kim v.v… Một căn nhà, dù ở bất cứ vị trí nào, cũng bị ảnh hưởng bởi tám hướng, do đó, mỗi phần của một căn nhà hay một cơ sở thương mại sẽ thích hợp với màu tương ứng của hành ở hướng này.

Bởi vậy, nếu chỉ giới hạn trong lĩnh vực sắp xếp, trang trí cho nhà ở và cơ sở thương mại, thì ý nghĩa của Âm Dương và Ngũ Hành lại càng đơn giản hơn, có thể xem như chỉ gồm trong hai vấn đề: màu sắc và ánh sáng.

Chẳng hạn, cửa chính là nơi tiếp nhận sinh khí vào nhà, cho nên, cửa chính phải ở một vị trí sáng sủa. Phía trước cửa chính không nên bị những tàn cây lớn che phủ làm cho thiếu ánh sáng. Hoặc trường hợp cửa chính nằm trong một hành lang dài và hẹp, thì ánh sáng cũng không đủ để hấp dẫn sinh khí vào nhà, do đó cần phải có đèn cho sáng hơn.

Sau cửa chính, phòng khách, phòng ăn và phòng làm việc đều nên sáng sủa. Chỉ có phòng ngủ là không nên sáng quá, vì đây là nơi mà chúng ta nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt nhọc. Bởi vậy, không nên trang trí phòng ngủ bằng những màu “nóng”, như màu đỏ, màu hồng hay màu rượu chát…

Không nên đặt TV, máy hát, radio, máy vi tính trong phòng ngủ. Cũng không nên chưng nhiều hoa trong phòng ngủ, dù là hoa thật hay hoa giả. Những thứ vừa nêu trên tạo ra nhiều dương khí, không thích hợp cho một nơi để nghỉ ngơi và cho một giấc ngủ an lành.

Đèn, màn cửa và màn sáo (mini blind) là những thứ chính yếu để điều chỉnh ánh sáng theo ý muốn của chúng ta. Điều chỉnh ánh sáng trong một căn nhà, trong một căn phòng hay trong một cơ sở thương mại là chủ ý cho Âm Dương được hòa hợp để cuộc sống được êm đềm, công việc làm ăn được trôi chảy.

Sau phần ánh sáng, màu sắc cũng là một yếu tố ảnh hưởng đáng kể trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta.

Trang trí một căn nhà hay một cơ sở thương mại là một nghệ thuật phối hợp màu sắc, làm sao vừa thẩm mỹ, vừa giữ được sự tương sinh của Ngũ Hành.

den trang tri phong khach

Chẳng hạn, lấy khuôn khổ của một phòng khách làm điển hình: hướng Nam thuộc hành Hỏa, thì không nên bài trí ở vách tường hướng Nam những màu tượng trưng cho hành Thủy, ví dụ như treo một bức tranh có cảnh sông biển, suối hay ao hồ là những biểu tượng của nước, hoặc đặt tại đây một bộ xa lông màu đen, màu xanh đen. Hành Hỏa sẽ bị suy yếu đi, làm cho địa vị và uy tín của mình ngày càng suy giảm. Hướng Tây của phòng khách không nên để đèn quá sáng hoặc chưng bày những thứ quá nhiều màu đỏ, màu hồng…Hành Kim sẽ bị hủy diệt, ảnh hưởng không tốt cho con cái. Hướng Bắc của phòng khách nếu có cửa sổ thì nên dùng màn cửa màu trắng, màu bạc hay màu hoàng kim… cho hành Thủy mạnh hơn, để có ảnh hưởng tốt cho nghề nghiệp của mình v.v…

Xa hơn, từ cái áo của chúng ta mặc, cái xe của chúng ta đi, những vật dụng mà chúng ta dùng mỗi ngày cũng nên giữ theo nguyên tắc của Ngũ Hành tương sinh. Ngũ Hành có tương sinh thì cuộc sống mới được hạnh phúc và công việc làm ăn mới hưng vượng. Chẳng hạn, người mệnh Mộc mà thường mặc áo quần màu trắng, dùng xe màu trắng hoặc ngồi làm việc tại một cái bàn bằng kim loại… là tự mình đẩy mình vào cái vòng Ngũ Hành tương khắc, thì cuộc đời chỉ toàn là lao đao, lận đận mà thôi.

Tương tự như vậy,

người mệnh Hỏa nên tránh màu đen,

người mệnh Kim không nên dùng nhiều màu đỏ,

người mệnh Thủy không thích hợp với màu vàng

và người mệnh Thổ không nên dùng nhiều màu xanh hay màu lục.

Như vậy có thể nói là màu sắc cuộc đời của mỗi người cũng tựa như hương vị của ly cocktail mà tự mình pha lấy, chỉ cần thêm một lát chanh mỏng thì mùi vị đã khác nhau rồi.

Posted by thuannguyenphuc@gmail.com in Câu chuyện cảm động, 0 comments

CHUYỆN Ở ĐỜI, ĐỪNG VỘI PHÁN XÉT AI!

Một con tàu du lịch gặp nạn trên biển, trên thuyền có một đôi vợ chồng rất khó khăn mới lên đến trước mũi thuyền cứu hộ, trên thuyền cứu hộ chỉ còn thừa duy nhất 1 chỗ ngồi. Lúc này, người đàn ông để vợ mình ở lại, còn bản thân nhảy lên thuyền cứu hộ.

Người phụ nữ đứng trên con thuyền sắp chìm, hét lên với người đàn ông một câu…

Kể đến đây, thầy giáo hỏi học sinh: “Các em đoán xem, người phụ nữ sẽ hét lên câu gì?”

Tất cả học sinh phẫn nộ, nói rằng: “Em hận anh, em đã nhìn nhầm người rồi.”

Lúc này thầy giáo chú ý đến một cậu học sinh mãi vẫn không trả lời, liền hỏi cậu bé. Cậu học sinh nói: “Thầy ơi, em nghĩ người phụ nữ sẽ nói: Chăm sóc tốt con của chúng ta anh nhé!”

Thầy giáo ngạc nhiên hỏi: “Em nghe qua câu chuyện này rồi ư?”

Học sinh lắc đầu: “Chưa ạ, nhưng mà mẹ em trước khi mất cũng nói với bố em như vậy.”

Thầy giáo xúc động: “Trả lời rất đúng.”

Chuyện ở đời đừng vội phán xét ai

Người đàn ông được cứu sống trở về quê hương, một mình nuôi con gái trưởng thành. Nhiều năm sau, anh ta mắc bệnh qua đời, người con gái lúc sắp xếp kỷ vật, phát hiện quyển nhật ký của bố. Hóa ra, lúc mẹ và bố ngồi trên chiếc tàu ấy, người mẹ đã mắc bệnh nan y, trong giây phút quyết định, người chồng đã giành lấy cơ hội sống duy nhất về mình. Trong nhật ký viết rằng: “Anh ước gì anh và em có thể cùng nhau chìm xuống đáy biển, nhưng anh không thể. Vì con gái chúng ta, anh chỉ có thể để em một mình ngủ giấc ngủ dài dưới đáy đại dương sâu thẳm. Anh xin lỗi.”

Kể xong câu chuyện, phòng học trở nên im ắng, các em học sinh đã hiểu được ý nghĩa câu chuyện này: Thiện và ác trên thế gian, có lúc lắm mối rối bời, khó lòng phân biệt, bởi vậy đừng nên dễ dàng nhận định người khác.

Người thích chủ động thanh toán tiền, không phải bởi vì người ta dư dả, mà là người ta xem trọng tình bạn hơn tiền bạc.

Trong công việc, người tình nguyện nhận nhiều việc về mình, không phải bởi vì người ta ngốc, mà là người ta hiểu được ý nghĩa của trách nhiệm.

Sau khi cãi nhau người xin lỗi trước, không phải bởi vì người ta sai, mà là người ta hiểu được sự trân quý của người bên cạnh mình.

Người tình nguyện giúp đỡ người khác, không phải vì nợ người đó cái gì, mà là vì người ta xem người đó là bạn.

Posted by thuannguyenphuc@gmail.com in Câu chuyện cảm động, 0 comments

Sự thật đáng sợ đằng sau những câu chuyện cổ tích

Hầu hết những bộ phim hoạt hình nổi tiếng của Disney đều được thực hiện dựa trên các câu chuyện cổ tích truyền miệng có lịch sử hàng trăm năm.

Cô bé quàng khăn đỏ

Ngày nay, chúng ta quen thuộc với phiên bản của anh em nhà Grimm với mô tuýt cô bé quàng khăn đỏ và bà nội được chú thợ săn giải cứu khỏi con sói nguy hiểm. Tuy nhiên, trong phiên bản cổ hơn của Charles Perrault (1697), cô bé quàng khăn đỏ vốn là “một thôn nữ hấp dẫn và gợi cảm”. Con sói đã thành công trong việc khai thác thông tin từ cô và ăn thịt bà cụ xấu số. Sau đó, hắn dụ cô bé “lên giường” rồi ăn nốt. Chú thợ săn ở khu rừng kế bên không hề biết đến chuyện gì đang diễn ra.

co-tich-phunutoday-vn
Cô bé quàng khăn đỏ.

Nhiều người tin rằng thuật ngữ “gặp con sói” (“seen the wolf”) ám chỉ việc một cô gái đánh mất trinh trắng bắt nguồn từ câu chuyện này.

Công chúa ngủ trong rừng

Bộ phim Công chúa ngủ trong rừng của Disney được lấy từ phiên bản năm 1697 của Charles Perrault. Quay ngược quá khứ khoảng 50 năm, nhà thơ người Ý Giambattista Basile lại kể một câu chuyện hoàn toàn khác. Theo đó, hoàng tử đã không thể đánh thức công chúa Talia (không phải Aurora) tỉnh dậy từ giấc ngủ ngàn thu. Anh ta bèn cưỡng hiếp công chúa rồi bỏ đi. Talia sau đó mang thai và sanh ra một cặp sinh đôi. Một trong hai đứa bé đã mút tay của mẹ chúng khiến cái gai rơi ra và công chúa tỉnh dậy.

co-tich-phunutoday-vn
Công chúa ngủ trong rừng

Talia đem lòng yêu hoàng tử – lúc này đã là vua. Hoàng hậu ghen ghét với cô cho nên đã dụ bắt hai đứa trẻ rồi đem làm thức ăn với dự định đưa chúng cho vua ăn. Người đầu bếp được thuê không đành lòng ra tay. Ông đã nhờ vợ dấu hai đứa trẻ và làm thịt hai con cừu đem cho vua ăn. Sau khi phát hiện ra âm mưu khủng khiếp của hoàng hậu, vua đã thiêu sống bà ta và sống hạnh phúc với Talia đến suốt đời.

Nàng tiên cá

Bạn hãy quên cái kết hạnh phúc của Ariel và Eric đi. Bởi vì câu chuyện gốc là một câu chuyện đẫm máu về sự hy sinh và nỗi đau đớn tột cùng trong tình yêu.

Chuyện do nhà văn Hans Christian Andersen (1805 – 1875) viết. Ngày xửa ngày xưa, có một nàng tiên cá trẻ đẹp bơi lội dưới đáy đại dương sâu thẳm – nơi mà cô đã cứu một hoàng tử đuối nước từ vụ đắm tàu và đem lòng yêu anh ta. Sau đó, nàng tiên cá quyết định trao đổi giọng nói với mụ phù thủy biển để biến cái đuôi của mình thành đôi chân con người, bất chấp việc này mang đến cho cô cảm giác như “đi trên hàng ngàn lưỡi dao”. Chưa hết, nếu như hoàng tử không đáp lại tình yêu thì cô sẽ biến thành bọt biển như một phần của giao kèo ma quỷ.

co-tich-phunutoday-vn
Nàng tiên cá

Kết quả, nàng tiên cá thất bại vì hoàng tử đã phải lòng một cô gái khác. Cô tuyệt vọng chờ đợi cái chết đến với mình. Tuy nhiên, sáng hôm sau, chị em gái của cô xuất hiện với một con dao găm trên tay. Họ đã đánh đổi mái tóc dài của mình để có được nó từ mụ phù thủy biển. Nếu như nàng tiên cá chịu dùng con dao để giết hoàng tử thì nỗi đau của cô sẽ kết thúc và có thể trở về biển cả sống một đời hạnh phúc mãi mãi về sau.

Một lần nữa, nàng tiên cá lại thất bại. Cô không thể hạ độc thủ với hoàng tử, khi ấy đang nằm cạnh người vợ mới cưới, và tan thành bọt biển. Thế nhưng cô đã không chết. Thay vào đó, nàng tiên cá bắt đầu cảm nhận được hơi ấm và hóa thành “người con gái của không khí”. Cô đã gặp nhiều nàng tiên giống mình. Họ giải thích rằng trái tim của cô đã vượt qua mọi thử thách để trở thành một linh hồn bất tử. Nàng tiên cá sẽ phải giúp đỡ nhân loại trong 300 năm để có thể bước chân vào thiên đàng – nơi ở của Thượng đế.

Lọ Lem

Biến thể của câu chuyện Lọ Lem đã được ghi nhận qua nhiều triều đại và quốc gia như Ai Cập cổ đại, Hy Lạp cổ đại, nhà Đường ở Trung Quốc và thời Trung cổ ở Châu Âu. Nhân vật nữ chính trong phiên bản tiếng Hy Lạp có tên là Rhodopis – hay “má hồng” với tình tiết thử giầy chọn hoàng hậu khá giống với phiên bản hiện nay.

co-tich-phunutoday-vn
Lọ lem.

Biến thể độc địa nhất và được biết đến nhiều nhất chính là câu chuyện do anh nhà Grimm kể vào thế kỷ 19. Theo đó, các chị em của Lọ Lem đã tự cắt gót chân của mình để phù hợp với chiếc giầy thủy tinh. Họ thất bại và bị hai con chim bồ câu mổ mắt. Suốt phần đời còn lại, họ sống trong cảnh mù lòa và ăn xin ngoài phố trong khi Lọ Lem hưởng thụ vinh hoa phú quý trong lâu đời của hoàng tử.

Bạch Tuyết và 7 chú lùn

Trong bộ phim cùng tên của Disney, mụ hoàng hậu độc ác đã yêu cầu người thợ săn dắt Bạch Tuyết vào rừng để giết rồi đem trái tim lẫn gan của nàng về. Người thợ sẵn đã không làm thế mà thay vào đó là tim và gan của một con lợn.

Bạch Tuyết sống hạnh phúc với 7 chú lùn trong một thời gian dài trước khi bị mẹ kế phát hiện và bày mưu hãm hại. Sau hai lần không thành, cuối cùng, mụ hoàng hậu đã dụ được Bạch Tuyết ăn trái táo độc. Nàng chìm vào giấc ngủ đầy ma thuật trong cái quan tài bằng thủy tinh do 7 chú lùn đúc thành.

co-tich-phunutoday-vn
Bạch Tuyết và 7 chú lùn

Trong phiên bản của anh em nhà Grimm, một chàng hoàng tử đã đến và muốn đem Bạch Tuyết đi. Sau một thoáng ngập ngừng, 7 chú lùn đã đồng ý. Tuy nhiên, trong lúc vận chuyển, mảnh táo độc trong bao tử của nàng công chúa rơi ra ngoài và cô bất ngờ tỉnh lại. Họ quyết định kết hôn với nhau.

Pinocchio: Thây ma và Giết Chóc

Nguyên bản: Pinocchio giết chú dế, nàng tiên thực chất là một thây ma biết nói và Pinocchio sẽ chết.

Trong phiên bản gốc, Pinocchio bị trừng phạt bởi cái chết do thói nghịch ngợm. Pinoochio chọc phá Gepetto một cách vô học và bỏ chạy, Gepetto đuổi theo nhưng bị cảnh sát bắt và tống giam vì nghĩ rằng ông ta “quấy rối” con búp bê. Khi Pinocchio quay về nó gặp một chú dế trăm tuổi, kể cho nó câu chuyện chú bé phá phách bị biến thành con lừa. Pinocchio liệng cây búa vào chú dế làm nó chết tức khắc.

Pinocchio sau đó suýt bị thiêu rụi như củi đốt, nó cắn đứt móng của một con mèo độc ác, cứu một nàng tiên tóc xanh xinh đẹp, cô ta nói với nó rằng cô ta đã chết và đang chờ người ta mang xác đi. Pinocchio sau đó bị treo lên cây bởi con mèo sứt móng và con cáo đồng hành với nó, chúng nhìn Pinocchio ngạt thở đến chết. Câu chuyện chấm hết.

co-tich-phunutoday-vn
Pinocchio

Các biên tập viên không hài lòng lắm với cái kết này, thế nên tác giả thêm vào phần hai của câu chuyện. Ngay đoạn này, nàng tiên xinh đẹp giải cứu Pinocchio và họ chung sống với nhau, tuy vậy Pinocchio vẫn cứ quen thói quậy phá và cuối cùng bị biến thành một con lừa, sau đó bị bán cho một rạp xiếc và bị què ở đó.

Pinocchio (con lừa) sau đó được một nhạc sĩ mua lại, ông này muốn giết nó, lột da nó làm da trống. Ông ta cột một tảng đá vào cổ nó và dìm nó xuống biển. Trong lúc nó đang chìm, bầy cá đến rỉa thịt nó, còn lại mỗi bộ xương con rối bằng gỗ. Pinocchio bơi đi, nhưng lại bị nuốt bởi một con cá mập khổng lồ. Trong bụng con cá nó tìm thấy Gepetto đang ngồi trên bàn, cố ăn cá sống (con cá còn đang quằn quại trong mồm ông ta). Sau khi họ trốn thoát, Pinocchio tận tình chăm sóc Gepetto, và sau cùng như là một phần thưởng vì đã trở nên ngoan ngoãn, chăm sóc cha nó (Gepetto) và siêng năng làm việc, Pinocchio biến thành người.

9. Vụ Phanh Thây Trong Truyện Aladdin

Nguyên bản: Cassim bị phanh thây

Cassim là người cha thất lạc đã lâu của Aladdin trong bộ phim thứ ba của Disney về Aladdin: Aladdin và tên trùm băng cướp. Trong phim, Cassim, thủ lĩnh băng cướp 40 tên, rửa tay gác kiếm và tham dự lễ cưới được chờ đợi từ lâu của Aladdin và Jasmine. Một vài ý tưởng của phim bắt nguồn từ truyên Alibaba và 40 tên cướp, một truyện lẻ trong bộ truyện Nghìn lẻ một đêm.

co-tich-phunutoday-vn
Aladdin

Trong phiên bản gốc, Alibaba biết được mật khẩu để ra vào hang chứa châu báu của 40 tên cướp. Alibaba tiết lộ điều này cho anh trai mình là Cassim, người mà sau đó tham lam chui vào hang của bọn cướp và cuỗm một lượng vàng lớn nhất mà anh ta có thể mang được. Tuy vậy trong cơn phấn khích, anh ta quên mật khẩu ra vào hang. Bọn cướp quay về, tìm thấy Cassim và giết hắn. Chúng chặt xác hắn làm tư và quăng từng mảnh ra trước cửa hang để dằn mặt những tên trộm khác.

Khi Alibaba quay lại và tìm thấy tàn tích của cuộc tàn sát, anh ta thu gom những mảnh thân thể của anh trai mình về và bảo cô hầu gái – Morgiana, tìm một thợ may giỏi, dựng lên rằng Cassim chết do tai nạn. Morgiana tìm được một thợ may bậc thầy, ông ta khâu từng phần cơ thể Cassim lại với nhau. Bọn cướp tìm ra nơi ở của Alibaba, nhưng cô hầu gái lừa giết được hai tên, và sau đó giết cả đám bằng cách đổ dầu sôi vào những cái bình gốm mà bọn cướp nấp trong đó. Còn sót lại mỗi tên đầu đảng, và Morgiana đâm hắn chết luôn vào bữa tối tại nhà Alibaba.

 

Trong tiệc cưới, Bạch Tuyết đã gửi lời mời đến người mẹ kế. Như một sự trừng phạt, bà ta bị buộc phải tới dự với một đôi giầy sắt nóng bỏng và nhảy múa cho đến chết.

Posted by thuannguyenphuc@gmail.com in Câu chuyện cảm động, 0 comments

Kết luận bất ngờ về cái chết nhiều uẩn khúc của Bao Công

Cái chết nhiều uẩn khúc của Bao Công cho đến nay vẫn khiến hậu thế hoài nghi. Liệu đây có phải là một vụ thanh trừng nội bộ hay trả thù chính trị?

Những bí ẩn được hé lộ từ hai ngôi mộ hợp táng

Bao Chửng (thường gọi là Bao Công), tự là Hi Nhân, quê ở Lư Châu (nay thuộc An Huy – Trung Quốc).

Ông được mệnh danh là “thiết diện phán quan” thời Bắc Tống, cũng là một trong những vị “thần thám” nổi danh trong lịch sử Trung Quốc.

Mộ táng của Bao Chửng được phát hiện tại ngoại ô phía đông thành phố Hợp Phì (An Huy – Trung Quốc). Ngôi mộ đã hé mở nhiều bí mật về vị quan nổi tiếng này, đặc biệt là cái chết đầy bí ẩn của ông.

Văn bia trong mộ chí có ghi: “Tháng 5 năm Gia Hữu thứ bảy (1062) đột ngột phát bệnh trong khi đang làm việc nên phải hồi phủ. Hoàng thượng ban cho thuốc quý, đến ngày Tân Mùi thì không dậy được nữa.”

Các nguồn sử liệu cũng ghi lại: Từ khi Bao Công mắc bệnh cho tới lúc qua đời, vẻn vẹn chỉ có 13 ngày. Trong khoảng thời gian này, ông hoàn toàn điều trị bằng “thuốc quý Hoàng thượng ban cho”.

bao-cong-phunutoday-vn
Mộ Bao Công

Sinh thời, Bao Công được mệnh danh là Bao Thanh Thiên, “thanh liêm, chấp pháp nghiêm chỉnh, không khiếp sợ quyền uy hay vị nể tư tình”. Vì lẽ đó mà trong cuộc đời làm quan, ông đã từng chém đầu nhiều tham quan, hoàng thân quốc thích phạm tội…

Có lẽ vì thế, cái chết có nhiều uẩn khúc của Bao Thanh Thiên cho đến nay vẫn khiến hậu thế phải hoài nghi, liệu đây có phải là một vụ “thanh trừng” nội bộ hay trả thù chính trị?

Phát hiện nhiều dấu hiệu bất thường trong di cốt

Thời gian gần đây, phòng Nghiên cứu Năng lượng vật lý cao thuộc viện Khoa học Trung Quốc đã phối hợp cùng bảo tàng An Huy để tiến hành nghiên cứu di cốt Bao Thanh Thiên nhằm tìm ra lời giải về cái chết bất ngờ của ông.

Kết quả nghiên cứu cho thấy trong xương của Bao Công ngoài hàm lượng thạch tín và chì thấp hơn bình thường, hàm lượng thủy ngân lại cao một cách bất thường.

Thạch tín, chu sa (chứa thủy ngân) được coi là những loại “kịch độc” thường được sử dụng ở Trung Quốc thời xưa. Cả hai loại độc dược này đều được tìm thấy trong di cốt của Bao Công.

Từ hàm lượng thạch tín thấp được phát hiện trong xương của Bao Chửng có thể loại trừ khả năng ông sử sử dụng thạch tín như một loại thuốc trước khi qua đời.

bao-cong-phunutoday-vn
Đương thời, Bao Công từng xử tử đến hơn 30 trọng thần, hoàng thân quốc thích

Trước đây, trong thời kỳ cổ đại, dù là chất “kịch độc” không mùi không vị khét tiếng trong lịch sử, nhưng thạch tín vẫn được dùng trong đông y như một loại thuốc để chữa bệnh.

Lý giải về việc trong di cốt phát hiện hàm lượng lớn thủy ngân, các nhà nghiên cứu đặt ra hai giả thuyết:

Thứ nhất: chu sa (chứa thủy ngân) có thể đã được dùng trong quan tài như một loại chất để lưu giữ thi thể. Rất có khả năng ở thời Bắc Tống, người ta đã sử dụng chu sa để “ướp xác”, vì thủy ngân có thể chống khuẩn và làm chậm quá trình ăn mòn xương. Khả năng thứ hai là trước khi qua đời, Bao Chửng đã bị đầu độc bởi một hàm lượng lớn thuốc và đồ ăn có chứa thành phần cực độc này.

Kết quả kiểm tra phóng xạ cũng cho thấy: khả năng Bao Công dùng thạch tín để chữa bệnh trước khi qua đời có thể loại bỏ, song không thể loại trừ khả năng ông đã bị “đầu độc” bởi một hàm lượng nhỏ thủy ngân trong thức ăn và thuốc uống. Tuy nhiên văn bia trong mộ chí lại ghi rõ trong 13 ngày lâm bệnh, Bao Chửng chỉ dùng “thuốc tốt do Hoàng thượng ban cho”.

Như vậy, nếu giả thuyết trên là thật, cái chết của Bao Công rất có thể là một cuộc thanh trừng nội bộ trong triều đình Bắc Tống, hoặc là một cuộc trả thù từ gia đình của một trong những tội nhân đã bị ông xử tử. “Bắc Tống sử” ghi chép: Năm Gia Hữu thứ sáu triều Bắc Tống (1061), Bao Chửng được phong là Xu mật Phó sử. Chức quan này có địa vị ngang hàng với Phó tể tướng, cũng là chức vị cao nhất ông từng đảm nhiệm.

Tháng 5 năm sau, Bao Chửng bị bệnh qua đời, “trong kinh thành từ quan đến dân, ai ai cũng đau buồn, tiếng thở dài từ phố lớn đến ngõ nhỏ đều nghe thấy”. Sau khi qua đời, Bao Chửng được Nhân Tông truy phong là Lại bộ Thượng thư, còn được triều đình soạn thảo bộ “Tấu nghi” dài 15 tập để cáo tặng, sau này truyền lại cho hậu thế.

Cho tới ngày nay, việc Bao Thanh Thiên qua đời vì bệnh tật hay do hạ độc, vẫn còn là một bí ẩn chưa lời giải đáp.

Posted by thuannguyenphuc@gmail.com in Câu chuyện cảm động, 0 comments

Sự thật ngỡ ngàng về cái chết oan nghiệt của Trương Phi

Thực tế, cái chết oan nghiệt của Trương Phi, Lưu Bị và Gia Cát Lượng được cho là những “hung thủ giấu mặt” sắp đặt âm mưu trong một thời gian dài.

Nhà nghiên cứu Trung Quốc Uông Hoành Hoa chỉ ra, trong “Tam Quốc diễn nghĩa”, tác giả La Quán Trung đã thực hiện một số “thủ thuật che đậy sự thực”, nhằm phù hợp với quan niệm chính thống “Lưu chống Tào”.

Và một trong những “quan niệm” thực tế, khác với trong “Tam Quốc diễn nghĩa”, đó là cái chết đầy oan nghiệt của Trương Phi.

Trên thực tế, cái chết oan nghiệt của Trương Phi do bị ám sát, bên cạnh nguyên nhân từ bản thân Phi là “bạo mà vô ơn”, thì Lưu Bị và Gia Cát Lượng được cho là những “hung thủ giấu mặt” sắp đặt âm mưu trong một thời gian dài.

Trương Phi (? – Mất năm 221) là danh tướng nhà Thục Hán thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc.

Mô tả ảnh.
 Mãnh Tướng Trương Phi.

Trương Phi tự là Ích Đức, hay thường được gọi là Dực Đức, người Trác Quận (nay là Trác Châu, địa cấp thị Bảo Định, tỉnh Hà Bắc).

Ông sinh trưởng trong một gia đình giàu có, làm nghề bán rượu, thân hình to lớn, dung mạo oai phong, được học hành cả võ nghệ lẫn sách vở.

Trương Phi viết chữ rất đẹp và là một họa sĩ, ông có sở trường vẽ tranh mỹ nhân.

Trương Phi – Hữu dũng, vô mưu

Nhằm giúp cho Lưu Thiện được thuận lợi đăng cơ, bảo vệ thiên hạ của Lưu gia, Lưu Bị đã quyết định “qua cầu rút ván”, thanh trừng các “anh em” khác họ là Quan Vũ, Trương Phi.

Lưu Bị đã âm mưu loại trừ Quan Vũ, liệu có khả năng sẽ bỏ qua Trương Phi?

So với Lưu Bị và Quan Vũ, Trương Phi không có lập trường chính trị rõ ràng. Ông không có xuất thân bần hàn như Lưu Bị, cũng không có tư tưởng diệt cường hào như Quan Vũ.

Trương Phi tòng quân thuần túy vì tinh thần “nhiệt huyết hào tình”, cho rằng đại trượng phu thì nên ra giúp nước.

Thêm nữa, con người Trương Phi “quá mức đơn giản”. Ông lầm tưởng rằng con cháu của mình cũng cam tâm ở “chiếu dưới”, vĩnh viễn trung thành với gia tộc họ Lưu.

Mô tả ảnh.
Trương Phi tòng quân thuần túy vì tinh thần “nhiệt huyết hào tình”. (Ảnh minh họa)

Ông cũng lầm tưởng rằng “anh cả” Lưu bị sẽ mãi mãi giữ trọn lời thề nhân nghĩa, coi ông là “huynh đệ khác họ”.

Trên thực tế, mô hình huynh đệ kết nghĩa “đồng sinh cộng tử” như La Quán Trung xây dựng chỉ phù hợp với thời đồng tâm hiệp lực đánh thiên hạ, không hợp với thời Hoàng đế chuyên quyền nắm thiên hạ.

Đây có phải là “dấu hiệu| dẫn đến cái chết đầy oan nghiệt của Trương Phi?

Âm mưu hiểm độc của Lưu Bị

Lưu – Quan – Trương đã “cùng nhau” dựng nên triều đình Thục Hán, thì hậu duệ của bọn họ về lý thuyết phải cùng hưởng quyền kế thừa Hoàng vị, chỉ cần tuân thủ nguyên tắc “lập trưởng không lập ấu, lập hiền không lập ngu”.

Mô tả ảnh.
Lưu Bị, Quan Vũ và Trương Phi kết nghĩa huynh đệ tại vườn đào. (Ảnh minh họa)

Lưu Bị trong vai trò là huynh trưởng, đồng thời cũng là người có lợi ích bị đe dọa trực tiếp, đương nhiên sẽ không để mô hình chính trị “lý tưởng” đó uy hiếp quyền kế vị và thống trị của Lưu Thiện, phá hủy huyết thống “Hoàng gia chính tông” của ông.

Chưa cần nói tới việc đăng cơ làm Hoàng đế Trung Nguyên, cho dù chỉ dừng ở ngôi Hán Trung Vương hay Hoàng đế Tây Thục, khả năng Lưu Bị chia sẻ thiên hạ với 2 họ Quan, Trương cũng không thể xảy ra, nhất là khi Lưu Thiện hoàn toàn không có năng lực cạnh tranh.

Vốn đã có sẵn ý đồ thoát khỏi mô hình “chính trị huynh đệ”, Lưu Bị đã ngấm ngầm mượn tay Đông Ngô triệt hạ Quan Vũ, rồi dùng danh nghĩa “tầm thù” để hóa giải lời thề “đồng sinh cộng tử”.

Lưu Bị là cao thủ dùng người. Ban đầu, Bị mượn tay Quan Vũ, Trương Phi để “cất cánh”. Đến khi đại công sắp thành, lại muốn mượn tay người khác để loại trừ hậu hoạ.

Người được Lưu Bị “chọn mặt gửi vàng” không ai khác ngoài quân sư Gia Cát Lượng.

Đòn hiểm của Khổng Minh

Gia Cát Lượng cũng không phụ sự kỳ vọng của Lưu Bị. Với sở trường “tâm lý chiến” của mình, ông đã khuếch đại khiếm khuyết trong tính cách của Quan Vũ và Trương Phi bằng những “viên đạn bọc đường”.

Với Trương Phi, Khổng Minh cho ông lĩnh quân mai phục, diễn màn “tiếng thét trên cầu Đương Dương đẩy lui trăm vạn Tào binh”, chính là giúp Phi khoe được cái “dũng” của mình.

Đến khi Khổng Minh muốn “diệt” Quan Vũ, Trương Phi, ông chỉ cần “thổi phồng” cái Tôi của 2 vị danh tướng này lên.

Khi Quan Vân Trường nhận được địa vị “ngũ hổ thượng tướng đệ nhất dũng” mà Lượng phong tặng đã nói – “Kẻ hiểu ta chính là Khổng Minh”.

Nhưng Quan Công không ngờ được đó chính là “độc dược” mà Gia Cát Lượng gieo vào đầu ông, mà tưởng rằng bản thân đích thực là uy chấn thiên hạ rồi.

Trương Phi nhận được 3 xe rượu ngon của Gia Cát Lượng gửi tặng, cũng tưởng rằng bản thân là “trí thần – tửu thần” vô địch thiên hạ, đánh đâu thắng đó.

Thực chất, cả Quan Vũ và Trương Phi đều đã vui vẻ bước vào “con đường diệt vong” mà Khổng Minh bày sẵn rồi.

Kết cục cay đắng sau cái chết của Trương Phi

Lưu Bị xưng đế 3 năm không hề nhắc đến chuyện báo thù cho Quan Vũ, khiến Trương Phi “mất phương hướng”, rồi đến một ngày đột nhiên hạ chỉ phát binh phạt Ngô.

Trong 3 năm đó, Trương Phi đã sớm trở thành “sâu rượu”, ý chí tiêu tán, đâu còn là đại tướng lẫy lừng của Thục Hán.

Việc Lưu Bị “nuôi” Trương Phi thành một kẻ nát rượu rồi ra lệnh “cấm rượu” trước ngày phạt Ngô được các học giả hiện đại đánh giá là một “đòn độc” rất cao tay.

Trương Phi là người “ưa mềm không ưa cứng”, lệnh cấm của Lưu Bị chỉ khiến Phi càng ham rượu, mà Trương Phi càng ham rượu thì càng lộ rõ tính bạo ngược.

Theo nhiều học giả Trung Quốc, việc Trương Phi bị ám sát trong quân chỉ là màn cuối trong vở kịch mà Lưu Bị và Khổng Minh đã dựng sẵn, khiến Trương Phi “vì ngu dốt mà tự hại mình”.

Còn Lưu Bị khi nghe tin thì “òa khóc”, có lẽ là khóc vì quá vui mừng.

Posted by thuannguyenphuc@gmail.com in Câu chuyện cảm động, 0 comments